Thứ Ba, 8 tháng 10, 2019

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (10)


Truyện dài của Lu Hà phần 10

Khi Sahra mang thai đứa con thứ 2, thì các cơ quan nhà nước cộng sản Đông Đức và ban quản lý lao động, lãnh sự quán Việt Nam cứ như sôi lên sùng sục. Tôi biết họ đang họp bàn với nhau để tìm cách tống cổ tôi về nước. Tôi biết chính đứa con đang nằm trong bụng mẹ là một vị thần hộ mệnh, chính đứa con này sẽ cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt của quỷ dữ. Những tháng cuối cùng trước khi buộc phải rời khỏi nhà máy để về nước. Thằng Thắng đội trưởng  cứ phải chạy đi làm việc với Junghilfe, nó kể rằng đi tới đâu người ta ai cũng khen anh có tài ăn nói. Anh khéo nói đến con kiến nằm trong lỗ tai cũng phải chui ra. Tôi chỉ lặng yên để nghe nó nói để phán đoán tình hình và lên kế hoạch mưu kế. Thời gian nào rời bỏ nhà máy là thích hợp?

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (9)


Truyện dài của Lu Hà phần 9

Hợp đồng lao động của tôi với nhà máy may túi da ở thành phố Schwerin là 4 năm tính từ tháng 9 năm 1981 thì đến tháng 9 năm 1985 tôi phải rời khỏi lãnh thổ cộng hòa dân chủ Đức. Hộ chiếu thông hành của tôi lại do ban quản lý lao động trực thuộc lãnh sự quán ở Bá lanh giữ. Tôi đi đâu cũng chỉ có một tấm giấy chứng minh thư tạm thời do công an Đức cấp như những công dân Việt Nam khác lao động và học tập tại đây.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (8)


Truyện dài của Lu Hà phần 8

Jugendamt là phòng phụ trách về vấn đề thanh thiếu niên ở bên Tây Đức, còn bên phía nhà nước cộng sản Đông Đức trước năm 1990 quen gọi là Junghilfesamt. Junghilfesamt dưới sự chỉ đạo trực tiếp của phòng nội vụ đầy nhan nhản ở các huyện, tỉnh, thành. Phòng nội vụ chính là cơ quan quyền lực hung hãn dữ rằn không khác gì tụi linh áo đen SS hay Gerstapo của Hiitler ( Geheimstaatspolizei) ngày xưa. Ở cộng hòa dân chủ Đức gọi tụi ma cô lưu manh ác độc vô học vô liêm sỉ này là Stasi ( Staatsicherheitgeheimdienst )

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (7)


Truyện dài của Lu Hà Phần 7

Sau khi cướp trắng trợn thô bạo Roberto trên tay Sahra, hai con đĩ cộng sản hí hửng, vui mừng mang con chúng tôi đi Kurort Rathen để giao nộp cho ông chủ chỉ là tên trùm mật vụ Mafia cộng sản vô học rẻ tiền kém hiểu biết ở trung tâm tẩy não thí nghiệm hài nhi như thí nghiệm chuột bạch của tụi bác sĩ y tá cô nuôi bảo mẫu, cộng tác viên mật vụ cho Stasi. Để hy vọng lập công ghi nhận thành tích, sớm được đề bạt lên cấp cao hơn, hay để được nhận bằng khen huân huy chương. Sahra trở nên thẫn thờ bơ vô lạc lõng vài ngày, tôi lại đến đón em cùng đẩy chiếc xe nôi trống không về huyện Pirna. Sahra đã nhận ở đó một căn phòng có lò sưởi bằng than, một cái bếp và một cái giường ngủ không có buồng tắm, đi vệ sinh  chỉ ở chỗ công cộng cho cả khu nhà.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (6)


Truyện dài của Lu Hà phần 6

Con người ta sinh ra cần phải đấu tranh, loài vật cũng tự đấu tranh theo bản năng sinh tồn. Nếu là bậc thiên tài để mà hiện sinh, nếu là người bình thường để mà tồn tại. Thiên tài cần hiện sinh ra những phóng thể trí tuệ, lương tâm, bác ái vị tha, tấm lòng bao dung trắc ẩn với nhân loại. Kẻ tầm thường là tranh đấu vì miêng ăn, đời sống  vật chất mảnh đất mà nó đang sống, ngăn chặn làn sóng thâm nhập từ bên ngoài. Chủ trương của Karl Marx đấu tranh theo bản năng sinh tồn, lấy cộng sản nguyên thủ bầy đàn làm kiểu mẫu, nên ông mới kêu gọi vô sản toàn thế giới liên hợp lại. Chủ trương của Adolf Hitter là toàn dân tộc Đức liên hợp lại. Cả hai đều muốn xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa, một đằng là nhuộm đỏ toàn cầu, một đằng nhuộm đen toàn bộ lãnh thổ Đức. Người Đức nhầm lẫn tin Hitler cũng như nửa hành tinh người lao động bần cùng khốn khổ tin vào Karl Marx. Muốn đấu tranh phải tạo ra kẻ thù cụ thể. Hitler chọn Người Do Thái, còn Karl Marx chọn địa chủ, và chủ  xưởng nhà máy tư bản tư nhân là kẻ thù giai cấp. Kẻ thù của Hitler hay kẻ thù của Marx có tính chất đối kháng, một mất một còn. Tao muốn sống thì mày phải chêt, tao sẽ tiêu diệt tất cả nòi giống tôn tộc họ hàng hang hốc nhà mày. Mày yêu cái gì thì tao căm ghét cái đó. Mày yêu con cái của mày thì tao căm thù con cái mày đến tận xương tủy kể cả khi chỉ là một cái bào thai. Còn riêng tôi chẳng tin ai ngoài Thiên Chúa toàn năng, đấng sáng tạo đã cho ta tình yêu và cuộc sông. Lãnh thổ dân tộc họ hàng máu mủ là quan trọng, nhưng tôi không vì nó mà bán mạng bán linh hồn mình cho quỷ dữ.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Vì quan hệ với tôi mà Sahra luôn cãi nhau với bà ngoại và mẹ. Hai bà già cho rằng dính dáng với tôi sẽ không có tương lai. Trước sau tôi sẽ phải về nước, hai bà không tin vào khả năng trí tuệ của tôi, tài quyền biến ứng phó mau lẹ mọi tình huống sảy ra để tìm ra những phương án tối ưu. Bà mẹ nghe lời bà ngoaị cứ mắng chửi Sahra sa sả:
- Thiếu gì con trai Đức yêu thích mày mà mày cứ lăn xả vào với thằng Việt Nam ấy, nó lại bị bệnh lao chắc cũng chẳng sống lâu được đâu? Bà ngoại thì bảo cái thằng ấy đen như quỷ sứ. Sahra cười bảo:
-Thì bà da cũng đen, tóc cũng đen như nó có khác gì đâu?
Bà ngoại im lặng không nói gì. Sau này tôi mới biết bà là giống người Trung cận đông như các nước Do Thái và Ả Rập,chứ bà không phải là người Đức chính gốc.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (4)


Truyện dài của Lu Hà phần 4

Con mẹ Fachklam chỉ là thứ tà lọt ôm chân thằng Thắng để được giữ vị trí người giúp việc đắc lực, tiếng Đức gọi chân điếu đóm này là Betreuerin. Uy tín và đồng lương của mụ là do thằng Thắng định đoạt, còn uy tín và vai trò làm đội trưởng của thằng Thắng lại do chính tôi định đoạt. Tôi có thể bí mật viết cho ông phó giám đốc một bản nhận xét về khả năng làm việc của thằng Thắng, những thủ đoạn bắt chẹt đòi ăn hối lộ, lạm dụng công quỹ, trò họp hành liên miên để tự kiểm soát lẫn nhau do không có nhân viên đại sứ quán, sẽ làm cho công nhân mỏi mệt làm giảm năng xuất lao động. Cả tuần từ thứ hai đến thứ sáu mọi người phải làm việc bở hơi tai, được hai ngày nghỉ thứ bảy và chủ nhật thì nó lại bắt mọi người họp hành phê và tự phê bình, đấu tố sát phạt nhau chứ chả tích sự gì? Đúng ngày tôi được miễn lao động để cùng thằng Thắng và con mẹ Fachklam đến bác sĩ thần kinh. Bác sĩ hỏi tôi có mệt mỏi gì không, có mất ngủ không? Có biết vì sao tôi phải đến đây không ? Tôi trả lời không mệt mỏi gì cả, ăn khỏe ngủ khỏe. Còn vì sao tôi phải đến đây? Là vì bà Fachklam và thằng Thắng đội trưởng họ bàn với nhau tôi có triệu chứng bệnh thần kinh nên họ cứ lôi tôi đến đây. Bác sĩ chẳng thèm đo tim mạch chả thèm thử máu cứ kê đại một liều thuốc an thần cho  tôi và dặn về uống mỗi ngày một viên trước khi đi ngủ, sau hai tuần đến đây khám lại.