Đợi Hoài
họa thơ Trần Thị Lan: Hận
Đợi hoài hiu hắt bến giang đầu
Gió mát trăng sao chẳng toại nhau
Kẻ ở nguời đi chôn nỗi nhớ
Mận sau đào trước hố vùi sâu
Bướm hoa tức tưởi đành chia cách
Oanh yến tủi hờn chịu luống sầu
Lời biển ý non mưa gió cuốn
Thuyền yêu lạc bến biết tìm đâu...?






